Chương 107 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Sau khi Hansam rời đi cùng nhóm nghiên cứu viên, trong phòng bếp lại chỉ còn nhóm Cordis và Ike.

Vừa rồi ăn cơm và mì với Ike chỉ như khai vị, miệng anh ta còn thèm, nhịn không được tò mò muốn biết cái chén yến mạch vừa ra lò rốt cuộc có hương vị gì, ánh mắt không ngừng liếc qua nhìn.

Cordis cũng không thiên vị, bảo mỗi bạn trùng tự chọn dịch dinh dưỡng mình thích, cậu tự tay pha cho mỗi trùng một chén.

Có lò nướng, pha yến mạch rất đơn giản, chỉ cần cho yến mạch ép vào chén, đổ dịch dinh dưỡng khẩu vị mình thích vào, đặt vào lò nướng hâm nóng hai giây rồi mở ra lấy ra, yến mạch liền đã nở bung.

Cordis dùng dịch dinh dưỡng vị ngọt sữa, đây là lần đầu tiên cậu thấy dịch dinh dưỡng trở nên có vẻ muốn ăn như vậy. Cậu dùng muỗng múc yến mạch, cảm giác đây mới là phương thức dùng dịch dinh dưỡng đúng đắn.

Ba trùng còn lại cũng ăn ra kinh hỉ.

Frappel cũng đang suy nghĩ về phương thức gieo trồng của loại lương thực này, vốn cảm thấy yến mạch bất kể vị hay cách ăn đều kém gạo tẻ, hơn nữa sản lượng thấp, muốn phong phú thêm chủng loại gieo trồng thì có thể tạm lùi lại sau.

Nhưng sau khi ăn cùng dịch dinh dưỡng, anh lập tức phát hiện, đây lại là một loại đồ ăn có thể mở rộng phát triển.

Cordis ăn xong chén yến mạch ngọt sữa, cảm giác bụng ấm áp mà chắc dạ, đầu óc và bụng đồng thời thỏa mãn, cuối cùng cũng viên mãn.

Cậu nhìn Frappel như đang suy tư gì đó, biết lúc này anh muốn suy xét rất nhiều vấn đề, không nhịn được bật cười, đúng là phiền não ngọt ngào mà.

Ăn xong rồi thì phải làm tiếp việc, Cordis không để Ike và Reuel đi, bảo bọn họ hỗ trợ đem yến mạch còn dư làm thành yến mạch ép.

Hơn 100 cân yến mạch nghe qua không nhiều, nhưng đều cần dùng tinh thần lực ép dẹp, đối với Ike và Reuel – hai trùng vì tinh thần lực không đạt chuẩn nên không trúng tuyển quân thư chiến đấu– đây đúng thật là làm khó.

Ike cần cù ép một nửa liền quyết định không làm khó bản thân, chạy nhanh đi chế tạo máy ép – nhanh nhất thể, sau này còn có thể dùng tới.

Hôm nay căn cứ đã phát thông cáo, báo cho toàn thể quân thư rằng nhiệm vụ của bọn họ ở Lục Tinh đã đạt được tính chất giai đoạn thành công. Tối nay nhà ăn sẽ đẩy ra thực phẩm mới, để mọi trùng cùng nhau nếm thử thành quả.

Nhóm quân thư lúc này mới xác định, những gì bọn họ làm ở Lục Tinh đều là vì nguyên liệu nấu ăn.

Nhưng bọn họ cũng nghi hoặc, trước đó phối hợp nhóm nghiên cứu thu thập hết đám cây kia, rốt cuộc có bộ phận nào có thể làm thành đồ ăn.

Trên Z11 tinh dùng đậu đất bản địa để ủ rượu, có thể làm thành khoai nướng, chẳng lẽ những cây kia cũng ăn trực tiếp?

Tối đó bọn họ nhận được dịch dinh dưỡng cùng một phần thực phẩm xa lạ ở nhà ăn, nó mang theo một mùi hương đặc biệt. Nhóm quân thư nếm thử vị của yến mạch trước, yến mạch hong khô nhai giòn giòn khá dễ ăn, nhưng không có hương vị mấy.

Thứ này ăn cũng được, nhưng không có gì đặc biệt.

Cho đến khi có quân thư cầm yến mạch đi tới thiết bị đun nóng mới được thêm hôm nay trong nhà ăn, ấn theo nhắc nhở trên thiết bị, đem yến mạch đã pha cùng dịch dinh dưỡng bỏ vào.

Chờ hai giây, mở nắp ra, bên trong bốc ra một mùi hương thơm.

Quân thư kia sững sờ, vội vàng lấy chén yến mạch ra, trực tiếp đổ một ngụm vào miệng, hương vị dịch dinh dưỡng quen thuộc nhưng sau khi pha lại thành vị xa lạ, mà ăn ngon! Ăn xong còn cảm thấy chắc bụng hơn, anh ta không nhịn được vui sướng nheo mắt, mấy miếng đã ăn sạch chén yến mạch, còn l**m sạch yến mạch dính trên vách chén.

Những quân thư khác ngửi thấy hương thơm liền biết đây là cách ăn đúng, lập tức học theo.

Thiết bị đun nóng rất dễ lắp, hậu cần cấp cho nhà ăn mười cái, mấy quân thư dùng chung, chỉ chốc lát sau, mọi trùng đều được ăn cháo yến mạch nóng hổi.

“Trùng thần ơi, thứ này mà là đồ căn cứ chúng ta tự làm ra! Lần nhiệm vụ bên ngoài này của chúng ta, tương lai chắc chắn phải bước lên đài biểu dương rồi!” Một quân thư kích động kêu.

Một quân thư thân thiết khác nhịn không được vừa cười vừa mắng: “Trùng phân, liên quan gì đến cậu, cũng chẳng có nửa cái tên của cậu.”

“Đây là thành quả giai đoạn của nhóm nghiên cứu căn cứ Lục Tinh, không biết lần sau khi nào còn được ăn yến mạch.”

“Nghe nói là trung úy đưa ra ý tưởng, tụi mình mới bị phái đến Lục Tinh đi tìm đám cây đó.”

“Trung úy lợi hại thật, anh ấy cái gì cũng biết!”

“Có thể nhìn ra được bộ phận có thể ăn từ một loại cây bình thường, lại biến nó thành thứ gọi là yến mạch này, trung úy thật sự quá lợi hại, về sau tôi chính là em trai trung thành của trung úy!”

“Nếu các cậu thích yến mạch vậy, sau này ăn mỹ thực khác, có thể đổi chén để ta được ăn thêm một miếng không?”

“Kia thì không được, nếu sau này có thể ăn yến mạch chan dịch dinh dưỡng mỗi ngày, vậy những món ngon trung úy làm chính là thứ ngày đêm tôi mơ tưởng để đổi khẩu vị.”

“Nói nghe thì hay thật.”

“Không được, tôi phải đi hỏi nghiên cứu viên, xem yến mạch này khi nào có thể tăng sản lượng. Thư phụ tôi tuổi cũng lớn, trùng thường có thể ăn được món này sớm hay không đây?”

Nhóm quân thư ở nhà ăn kích động ồn ào, robot trong góc ánh mắt lập loè ánh sáng đỏ, đang phán đoán xem có cần duy trì trật tự hay không.

Buổi tối Cordis làm thịt chim tía tô ăn với cơm gạo tẻ, chia một nửa cho Ike và Reuel, phần còn lại xách đi ăn cùng Frappel.

Cậu đứng chờ một chút trước cửa văn phòng, ngày thường chỉ cần cậu đến là sẽ trực tiếp mở cửa lớn, lần này lại là phó quan tự mình tới mở.

Cậu đi vào, thấy Frappel đang ngồi sau bàn làm việc, đang mở cuộc họp video, hình chiếu lơ lửng giữa không trung, chính là nhóm quân đoàn thượng tầng mà lần trước cậu gặp trong văn phòng ở căn cứ.

Cậu đưa phần đồ ăn đóng gói riêng cho phó quan, sau đó xách hộp cơm lặng lẽ đi đến bên bàn dài. Cậu cố ý đến tìm Frappel để cùng nhau ăn tối, hiện tại anh đang có việc, cậu cũng không thể vừa ngồi xuống đã tự mở hộp ăn luôn.

Cậu nghĩ đến hộp thịt chim tía tô, cố nén lại, dời lực chú ý đi chỗ khác, nhìn tình hình Frappel đang xử lý công tác.

Tư thế ngồi nghiêm chỉnh của một quân thư khiến cảm giác hoàn toàn khác lúc bình thường anh ở bên cạnh cậu. Ngày thường nhìn anh chẳng thấy vẻ gì gọi là ý cười, đúng chuẩn một anh trai lạnh lùng, nhưng khi ở trạng thái làm việc, Frappel càng thêm vẻ uy nghiêm. Khuôn mặt anh như phủ một tầng sương lạnh, làm không trùng nào dám xâm phạm.

Cordis vừa nhìn đã có chút thu không được tầm mắt về, đầu óc trống không, căn bản không nghe được Frappel đang nói gì trong cuộc họp, mãi đến khi anh đóng video, đứng dậy đi về phía cậu, cậu mới giật mình nhận ra vừa rồi mình nhìn anh đến mức thất thần, có chút thất lễ.

Cậu vội cúi đầu, che giấu, mở hộp cơm ra, bê ra một chậu cơm đầy và một chậu thịt: “Lần trước ăn, tôi liền nghĩ phải chuẩn bị cơm ăn chung, tuyệt đối mỹ vị, cuối cùng cũng có cơ hội.”

Frappel đã thu hồi trạng thái làm việc. Cordis tiếp đãi anh xong ngẩng đầu lên, trên người anh đã mang theo vài phần nhàn nhã.

Khi ăn luôn không nói chuyện phiếm, bọn họ ăn ý cùng nhau bắt đầu ăn.

Thịt chim xào tía tô đúng là hợp với cơm vô cùng, ăn ngon đến mức cơm bị quét sạch rất nhanh, thịt ăn đến cuối lại càng sảng khoái.

Cordis ngả vào ghế, nhịn không được sờ bụng: “Ăn đủ rồi, thoải mái thật.”

Frappel đứng dậy, ý bảo Cordis: “Cùng cậu nói chút chuyện.”

Hiếm khi Cordis nghe anh nghiêm túc như vậy, lập tức đứng dậy đi theo.

Hai trùng ngồi đối diện trước bàn làm việc.

Chuyện Frappel nói với cậu chính là nội dung vừa họp với quân đoàn. Anh truyền đạt lại tin tức về tinh cầu nấm và Lục Tinh cho những cao tầng còn lại trong quân đoàn, tất cả đều rất cao hứng, bắt đầu thảo luận nhiệm vụ tiếp theo.

Mỹ thực có thể làm tinh thần quân thư ổn định hơn, giảm bớt xao động tinh thần lực, qua mấy tháng quan sát và kiểm tra của viện trưởng Etas, cơ bản đã có thể xác nhận quan điểm này.

Quân đoàn bọn họ tìm được đồ ăn mới, không chỉ có lợi cho quân đoàn, mà sau khi tự cung tự cấp đủ còn có thể kiếm về nhiều tinh tệ hơn. Không có quân đoàn nào không chịu tinh thần lực ảnh hưởng. Nếu ‘liệu pháp mỹ thực’ được những quân đoàn khác tiếp nhận, quan hệ giữa các quân đoàn cũng sẽ thay đổi, việc giao dịch vật tư giữa họ cũng sẽ chịu ảnh hưởng.

Kế tiếp, quân đoàn muốn mở rộng bản đồ nguyên liệu nấu ăn. Tinh cầu nấm là tinh cầu đặc thù, bản thân nó đã đủ trở thành một kho nguyên liệu nấu ăn tự nhiên vô tận. Nhưng năm loại lương thực mà nghiên cứu viên chọn giống ra, cần rời khỏi phòng nghiên cứu để gieo trồng. Bọn họ phải tìm tinh cầu thích hợp, đủ an toàn để triển khai.

“Còn có một tin tốt.” Frappel nhìn Cordis đang nghiêm túc nghe, để vấn đề vốn định tự mình quyết định giao lại cho cậu: “Loại đậu cậu muốn đã tìm được rồi. Cậu muốn họ đưa đến đây, hay là đưa về Z11 tinh?”

Cordis nghe được đã tìm ra loại đậu mình muốn, không nhịn được vui vẻ, nhưng nghe câu hỏi phía sau thì lại chần chờ.

Ban đầu Cordis tính xin nghỉ, ra ngoài chơi mấy ngày rồi trở về. Dù sao cậu cũng là đầu bếp quân đoàn, có nghỉ thì cũng không thể ở mãi bên ngoài.

Hơn nữa cậu lại không phải loại trùng cô độc. Frappel đi theo, còn có hơn hai mươi hộ vệ quân thư đi kèm. Nói khoa trương chút thì hiện tại cậu chỉ hơi nhúc nhích cũng động tới cả rừng.

Không thể để cậu cứ mãi ở ngoài, trì hoãn công việc bình thường.

Dù hiện tại cậu thân phận đặc thù, cậu cũng cảm thấy hơi xấu hổ.

Nhưng sau khi ra ngoài rồi, cậu lại phát hiện hình như Frappel định để cậu ở bên ngoài chơi một trận lớn. Có lúc Cordis suy đoán, có phải có thế lực nào khác muốn lôi kéo cậu hay không, hoặc Z11 tinh xảy ra chuyện gì nên muốn tạm thời đưa cậu ra ngoài bảo hộ riêng?

Nhưng nghĩ lại hai suy đoán này có chút tự luyến quá, tự đặt mình lên cao, nên chỉ lóe lên trong đầu rồi biến mất. Cậu nhìn ra được có chỗ không đúng, nhưng có Frappel – sếp của cậu – đang chắn phía trước, cậu đi theo chơi cũng được.

Nhưng Frappel đối với cậu đặc biệt như vậy, đôi khi làm Cordis muốn hỏi, nhưng lại sợ hỏi không đúng, cuối cùng vẫn quyết định để mọi thứ tự nhiên.

Hiện tại anh đột nhiên lật bài, bảo cậu chọn, làm Cordis giật mình, không biết nên phản ứng thế nào.

Biểu cảm của Cordis biến hóa rõ ràng. Khi Frappel bảo cậu lựa chọn, anh đã chuẩn bị sẵn sẽ nói rõ hết chuyện này, không giấu nữa, nói thẳng.

“Quân đoàn thứ 8 đã biết cậu tồn tại. Nguyên soái phái trùng đến quân đoàn, vừa đúng lúc cậu muốn đi ra ngoài, tôi liền dẫn theo cậu cùng ra ngoài.” Frappel nghĩ tới cách hành xử của tên quân thư bên kia trong quân đoàn, không nhịn được cau mày: “Ban đầu là muốn đợi khi tên đó đến không thấy cậu, liền trở về quân đoàn thứ 8 báo cáo tình huống. Nguyên soái sẽ không mạnh mẽ đoạt cậu từ quân đoàn thuộc hạ. Không ngờ tên đó lại ăn vạ trong quân đoàn.”

Cordis nghe mà kinh ngạc, không ngờ thật sự có trùng khác theo dõi cậu, tay nghề này đúng là khiến trùng ta thèm muốn.

Nghe quân đoàn thứ 8 có trùng ăn vạ không chịu đi, cậu suy đoán: “Anh ta ăn đồ của quân đoàn nên không muốn đi nữa…?”

Frappel mặt không biểu cảm gật đầu.

Cordis không nhịn được phì cười.

Frappel nhìn cậu: “Cậu muốn trở về quân đoàn không?” Thời gian ở bên ngoài cũng đủ lâu rồi. Vốn cũng không phải cố ý tránh quân đoàn thứ 8 mà ra ngoài, hiện tại cũng không thể vì tên quân thư ăn vạ kia mà không quay về.

Cordis nghĩ nghĩ: “Trở về đi, tôi cũng nhớ nhà rồi. Hơn nữa quân đoàn thứ 8 muốn đào góc tường tôi… À, chính là muốn mời tôi qua bên kia. Tôi mặt đối mặt từ chối, bọn họ chắc sẽ không ép tôi đi? Tôi vẫn thích quân đoàn chúng ta hơn. Chủ yếu là Frappel anh thực sự tốt, tôi muốn gì cũng cho, hộ vệ cũng tốt, đều rất tôn trọng tôi.”

Sắc mặt Frappel phức tạp: “Trước đây cậu bị tổn thương sau chiến đấu, ký ức bị xóa sạch, cậu không biết năng lực này của cậu có bao nhiêu trùng trong toàn bộ đế quốc muốn mời chào. Nếu chọn ở lại Z11 tinh, đến một ngày ra ngoài khám phá, cậu có thể sẽ hối hận.”

Ban đầu muốn mời Cordis cũng là vì đậu đất, nhưng cậu càng ngày càng bộc lộ nhiều thứ hơn. Trong quân đoàn, Frappel là trùng đã từng đi qua nhiều nhà ăn ở Đế tinh vực nhất, cũng đã ăn nhiều nhất các mỹ thực tự nhiên, anh biết trù nghệ của Cordis đỉnh tới mức nào.

Bởi vì ở chung ngày càng gần gũi, cảm giác của anh với cậu đã không còn đơn thuần như ban đầu, không chỉ vì muốn mời chào một trùng ưu tú về quân đoàn mình nữa.

Dù thế nào, nếu Cordis đến Đế tinh vực thì tương lai và địa vị xã hội chắc chắn sẽ tốt hơn lưu lại đây. Frappel cực kỳ rõ ràng, lúc nà nói thẳng hết mọi chuyện là tốt nhất cho quan hệ giữa hai trùng bọn họ.

“Tôi biết, đầu bếp cũng thuộc hệ thống gia tộc, đặc biệt được tôn trọng, có địa vị xã hội rất cao.” Cordis cười một chút: “Tôi cũng hiểu sơ sơ. Nhưng mà… tôi cảm thấy hiện tại của tôi cũng rất không tệ, dù sao đi làm đầu bếp tư không phải điều tôi muốn. Bây giờ tôi có thể làm càng nhiều trùng được ăn mỹ thực, cảm giác thành tựu tràn đầy.”

“Đi quân đoàn thứ 8, lão nguyên soái có thể cho cậu nhiều đãi ngộ hơn bây giờ rất nhiều.” Frappel nói: “Tôi muốn nói rõ ràng, nếu không sau này cậu biết được từ nơi khác,… sẽ cảm thấy hối hận, giận tôi không phải một bạn tốt.”

Cordis cảm giác điểm tâm động của mình rất kỳ quái. Nghe Frappel đặc biệt giải thích, sợ cậu hiểu lầm anh, sợ về sau không làm được bạn tốt nữa, trong lòng cậu liền bang bang loạn nhịp.

“Chúng ta cùng nhau ăn bao nhiêu mỹ thực ngon như vậy, tình nghĩa như thế, làm sao lại bị chút lợi ích nông cạn hòa tan được. Hơn nữa…” Cordis không nhịn được bật cười: “Quá nhiều tiền tôi cũng không biết tiêu thế nào, tôi còn muốn về Z11 tinh mở nhà hàng. Địa bàn của anh, tôi yên tâm.”

Vẻ nghiêm túc trên mặt Frappel giãn ra. Đôi mắt lam xám của anh cẩn thận mô tả ngũ quan của Cordis, như đang đưa ra một lời bảo đảm: “Tôi sẽ bảo hộ cậu.”

Cordis nhịn không được sờ sờ cánh tay: “Tê… Anh cẩn trọng kiểu này giống thổ lộ quá, tôi nổi da gà.”

“Tôi thổ lộ, em sẽ đồng ý sao?” Frappel trực tiếp hỏi tiếp.

Cordis cảm giác chính mình nghe lầm. Frappel mở miệng câu nào câu nấy đều đột phá như vậy, sao lại giống lần mới quen hai ngày, đột nhiên nói lời thổ lộ giống nhau vậy?

“Em làm ra những món ăn này, ảnh hưởng của nó dần lan ra, địa vị của em sẽ rất đặc biệt trong toàn bộ đế quốc, sẽ có rất nhiều trùng thích em.” Frappel nhắc lại chuyện trước kia: “Những yếu tố thích em trong hiện thực mà em nói, đến thời điểm đó sẽ càng nhiều.”

Cordis không biết vì sao Frappel lại nói những lời này, nhưng cậu có dự cảm, anh sắp nói điều gì đó rất quan trọng.

Quả nhiên ngay sau đó, Frappel liền hỏi thẳng:

“Tôi không thích trùng đực. Em là trùng đặc biệt nhất tôi từng thấy. Chúng ta có thể thử ở bên nhau được không?”

Cordis ôm ngực, Frappel đúng là tướng quân, vô cùng quả quyết. Lời nói đột ngột như vậy làm cậu hoàn toàn không kịp trở tay, đánh thẳng vào tâm cậu, khiến cậu không thể phản ứng nổi, cũng không biết phải tháo gỡ rối rắm trong lòng thế nào.